VĂN PHÒNG (…) Sáng hôm đó, khi mẹ bảo tôi đi cùng mẹ đến văn phòng vì mẹ muốn tôi chạy việc vặt mang một số giấy tờ cho một khách hàng của mẹ, tôi thậm chí không thể tưởng tượng được chuyện gì sắp xảy ra. Khi chúng tôi đến không có ai và chúng tôi đến văn phòng của anh ấy. Tôi ngồi trên ghế trong khi cô ấy treo áo khoác và để lại đồ đạc. -Xem nào, đưa đống giấy tờ đó cho tôi –rồi cô dừng lại trước mặt tôi và nhìn tôi tinh nghịch. -Không có giấy tờ. Không có tin nhắn. -Vì thế? Tôi bối rối nói. Và điều khó tin nhất trên đời đã xảy ra. Mẹ tôi vắt một chân lên chân tôi và ngồi lên người tôi.