với một thái độ khó tin, đó là sự thật, nhưng đó là bà. Ngồi trên chiếc ghế đối diện với tôi, khoanh chân theo hình hoa sen, mặc một chiếc áo choàng lụa màu đỏ, từ đó chỉ có đôi chân rất trắng nhô ra, với độ cong giống như của Anna đến nỗi cô ấy gần như có thể nói trước được tương lai. Anh ấy đang nhìn chằm chằm vào tôi, như thể từ một chiều không gian khác. Tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài hỏi với tất cả sự bất lực và khéo léo mà tôi có thể có: – Nếu bạn còn sống, phải không? – Bất chấp những gì chúng ta đã làm cùng nhau, chúng tôi vẫn tiếp tục đối xử với bạn.